Không chỉ ông Ngọc mà hầu như tất cả chủ quán khác
trên đường Ngô Quyền cũng xác thực họ không hề nghe thấy tiếng chuông từ
quả chuông này. “Chuông ở bờ bắc sông Thạch Hãn, chuông nhà thờ tuy
kích thước nhỏ nhưng sáng sớm hay chiều tối nào cũng nghe đều tai. Còn
chiếc chuông này thì “to xác” nhưng kêu nghe “nản lắm””, chị Thủy, một
người dân sống gần công trình tưởng niệm tháp chuông bình luận.
Chị
cho biết dù sống ngay bên cạnh nhưng phải căng tai nghe ngóng, tập trung
cao độ mới hay lúc nào người ta đang thỉnh chuông và người phụ nữ này
quả quyết tiếng chuông chỉ đi xa được vài chục mét. Nói đoạn người phụ
nữ này giải thích với giọng điệu kì bí : “Thời chiến xác người chết ở
đây nhiều vô kể nên bây giờ thiêng lắm. Họ còn vướng víu cõi trần nên
“bịt kín” miệng chuông không cho âm thoát ra”.
Chính những lập luận sặc mùi mê tín dị đoan về việc
nhiều “oan hồn” này khóc than ngày đêm, đeo bám vào chuông đồng làm
chuông nặng quá không thể ngân vang. Nhiều ý kiến khác lại cho rằng
trong lễ đổ đồng đúc chuông, vì biết rằng chiếc chuông sẽ được đặt cạnh
bờ sông Thạch Hãn và di tích Thành Cổ vốn nổi tiếng linh thiêng nên có
quá nhiều người ném vàng vào hỗn hợp đồng, cầu mong phúc phận làm mất đi
ý niệm cầu siêu đơn thuần của chuông, dẫn đến kết quả tiếng chuông
không “đạt chuẩn”. Trong nghiệp đúc chuông người ta gọi đây là “duyên
phận”.
Dẫn chúng tôi “mục sở thị” chiếc chuông đồng đồ sộ
nhất xứ Quảng Trị với trọng lượng hơn 7 tấn; cao 3,9 mét; đường kính
miệng 2,15 mét, anh Võ Thịnh, cán bộ Trung tâm Văn hóa thông tin – Thể
dục thể thao thị xã Quảng Trị (VHTT - TDTT) cho biết công trình này được
khánh thành vào ngày 29/4/2007 do một ngân hàng tài trợ xây dựng.
Trên
chuông có khắc dòng chữ lớn “Đại Hồng Chung” với ý nghĩa một khi tiếng
chuông ngân lên, mạch âm dương được kết nối là thời khắc đất trời giao
hòa.
Người ta mong muốn tiếng chuông lúc ấy trở thành tiếng chiêu
hồn, dẫn dắt các linh hồn siêu thoát. Thế nhưng kết quả không như ý muốn
như lời anh Thịnh trầm buồn: “Chỉ mong ngày nào đó tiếng chuông vang
cao vang xa mới thỏa lòng, chứ thế này nghe buồn lắm”.
Suốt hai năm
phụ trách công tác thỉnh chuông vào mỗi 5h chiều hàng ngày nhưng lòng
anh Thịnh “nặng như đá” khi kéo cánh cửa tháp. Anh băn khoăn: “Không
biết lí do vì đâu? Chuông lớn, tháp cao, lại được nghệ nhân đúc đồng nổi
tiếng ở Huế đảm nhận nhưng chuông kêu não nề lắm, âm không ngân vang,
không thanh thoát như mong đợi”.
Số phận lận đận của Đại Hồng Chung
Với mong muốn giải đáp cặn kẽ nguyên cớ, Pháp luật
& Thời đại đã tìm gặp nghệ nhân đúc đồng Nguyễn Văn Sính, người trực
tiếp đúc “chiếc chuông nhiều rối rắm” để tìm hiểu nguyên nhân sự việc.
Nghệ nhân Sính cho biết ông từng đúc chiếc chuông lớn nhất nặng tới 30
tấn, “loại chuông 7 – 8 tấn nhiều không kể xiết và tất cả đều đảm bảo âm
thanh đúng chuẩn”.
Thế nên ông loại trừ giả thiết cho rằng vì chiếc
chuông quá lớn khiến chất lượng không đảm bảo dẫn đến âm thanh phát ra
“nặng trình trịch” như cách gọi của dân gian. Ông Sính so sánh: “Đơn
giản như chuông ở Núi Bà (tỉnh Tây Ninh) có trọng lượng bằng với trọng
lượng “Đại Hồng Chung” ở Quảng Trị nhưng âm thanh rất đảm bảo.
Vả lại
trước khi bàn giao sản phẩm chúng tôi cũng đã tiến hành thử chuông
nhiều lần và cho kết quả như ý. Tuy nhiên khi đem chuông về gắn lên tháp
bê tông gần Thành Cổ thì âm chuông lại thay đổi tệ đi”.
Với kinh nghiệm cả một đời trong nghề, nghệ nhân
Nguyễn Văn Sính bộc bạch chưa bao giờ gặp nhiều trắc trở như quá trình
đúc “Đại Hồng Chung”. Theo lời ông kể, khi chuông “Đại Hồng Chung” được
vận chuyển từ Huế ra Quảng Trị thì hoàn toàn nguyên vẹn, nhưng sau đó
một năm do đơn vị sử dụng dùng chiếc dùi để đánh chuông quá nặng làm lớp
đồng bị nứt. Chuông lại được chuyển vào Huế để sửa chữa nhưng mãi mà
không thành.